Chương 3: Những mảnh đời bên hành lang trị liệu
Synopsis
Hành lang bệnh viện lúc nào cũng ồn ào. Mỗi sáng, tôi bế Linh ngồi trên chiếc ghế bên hành lang của khoa phục hồi chức năng, chờ đến lượt. Tiếng dép lê loẹt xoẹt, tiếng khóc trẻ con, tiếng rên rỉ xen lẫn tiếng loa gọi tên bệnh nhân. Lúc ấy, tôi mới chưa đầy ba mươi tuổi, vậy mà mỗi lần ngồi ở đó, tôi thấy mình như già thêm vài tuổi. Tôi soi mình trong ô cửa kính, thấy lờ mờ hiện lên hình ảnh người đàn bà tóc túm vội, quầng mắt trũng lại như đã đi qua cả một đời người. Gương mặt ấy dường như chẳng còn đọng lại nét thanh xuân, chỉ còn lại những dấu vết của những đêm thức trắng ôm con. Ánh mắt tôi nhìn vào chính mình, không còn sự ngỡ ngàng mà chỉ còn lại sự cam chịu. Tôi thấy đôi vai mình gầy guộc, như đã gánh qua bao mùa giông bão. Tôi ngồi đó, giữa hành lang đông đúc, mà thấy mình chỉ như một cái bóng, lặng lẽ để từng bóng người lướt qua. Mỗi tiếng loa vang lên gọi tên bệnh nhân, tôi giật mình như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ dài, trong giấc mơ ấy, tôi chưa từng được nghỉ ngơi.
Downloads
Volume
Pages
Published
ISSN (Online):
License

This work is licensed under a Creative Commons Attribution-NonCommercial 4.0 International License.